Rồi cũng già

1. Ngày [Am] mai rồi mình cũng [Dm] già

Không thể [C] nào níu lại [E7] nữa

Ngày [G] xưa như mới hôm [F] qua

Một cánh [E7] hoa trong cơn phong [Am] ba

Thời [Am] gian tựa cánh chim bay

Tiếng cầu [Dm] kinh đời đời vẫn [E7] vậy

Từ nghìn [Dm] trùng ta gặp nhau [C] đây

Rồi thiên [E7] thu mãi mãi xum [Am] vầy.

 

2. Ngày [Am] mai rồi mình cũng [Dm] già

Thân thể [C] này sẽ tàn [E7] úa

Được [G] thua thì cũng thế [F] thôi

Một tiếng [E7] yêu xin trao cho [Am] nhau.

Còn [Am] dăm ngày nữa vui chơi

Hãy nhìm [Dm] xem vẻ đẹp cõi [E7] đời

Được làm [Dm] người ôi diệu kỳ [C] thay

Tạ ơn [E7] trên cho sống chốn [Am] này.

 

3. Ngày [Am] mai rồi mình cũng [Dm] già

Nhưng đời [C] người không thể [E7] hết

Hồn [G] ta là đốm tinh [F] hoa

Về viễn [E7] phương bay xa, bay [Am] xa.