Ru ta ngậm ngùi

1. Lênh [Em] đênh tiếng ca buồn [Am] lắng

Trong [C] chiều khóc nhân gian [Em] sầu

Bao [D] nhiêu xót xa hờn [D7] oán

Sẽ [G] mang đến muôn ngàn [B7] sau.

Quê [Em] hương tóc tang lửa [Am] khói

Cho [C] người héo hon chờ [B7] mong

Ai đi nhớ nhung thổn [Em] thức

Chia [Am] tay ngấn [B7] lệ sầu [Em] tuôn.

 

ĐK:

[E7] Ôi, có thương yêu [Am] nào, dài theo năm [C] tháng, cho ân tình [Em] sâu

[D] Vì người cách quan [C] san, đời lắm ly [B7] tan, cho tình phũ phàng.

[E7] Ôi, sống trong điên [Am] cuồng, ngờ đâu nên [C] nỗi, mong chi tìm [Em] nhau

[D] Hồn từng ngất thương [C] đau, lòng nát canh [Am] thâu, ôi sầu chinh [B7] chiến.

 

2. Ai [Em] hay xót xa lẻ [Am] bóng

Nghe [C] từ gối chăn hững [Em] hờ

Anh [D] ơi gió mưa chìm [D7] khuất

Mái [G] tranh vẫn mơ người [B7] xưa.

[Em] đơn sống trong sầu [Am] nhớ

Kiếp [C] nào biết anh còn [B7] không

Bên con khẽ ru hồn [Em] héo

Đêm [Am] đêm sống [B7] trong hoài [Em] mong.