Sài Gòn có em

1. Sài Gòn mến [C] yêu, ta nhớ người nhiều

Nhớ sáng hôm [Em] nay, nhớ chiều hôm [Am] ấy

Ánh nắng chiều [Dm] tàn, một ngày ra [G7] đi

Mang theo nỗi [C] nhớ.

 

2. Sài Gòn có [C] em, đôi mắt nhung huyền

Mái tóc buông [Em] lơi, má hồng môi [Am] thắm

Mắt ướt buồn [Dm] vì một chiều chia [G7] ly

Sài Gòn xa [C] nhau.

 

ĐK:

Em [F] ơi! nhớ kỷ niệm [C] nào

Bên nhau những chiều hẹn [G]

Hàng [Am] cây soi bóng dìu bước chân [Em] em

Sài Gòn đêm [Am] vắng, ngồi đếm sao [Dm] đêm. [G7]

Chim [F] bay, bay về đường [C] nào

Mây trôi trôi đến phương [Dm] nào?

Một mình lang thang xa xôi viễn [G] xứ

Nhớ đến một [G7] người nay còn không [C] em?

 

3. Sài Gòn nhớ [C] ai, thức trắng đêm dài

Nắng sớm ban [Em] mai, mưa chiều hôm [Am] tới

Ánh nắng đèn [Dm] vàng, nhạt nhòa trong [G7] sương

Sài Gòn yêu [C] thương.