Sài Gòn gần xa

1. Gọi thầm Sài Gòn rưng rưng nước [G] mắt

Ôi Sài Gòn kỷ niệm chồng [C] chất

Từ một huyền thoại bỗng trở lại [Bm] đời

Năm mươi con theo cha về [Em] núi

Năm ngươi theo mẹ xuống biển [Am] khơi. [D]

 

2. Sài Gòn đổi tên ta đi lạc [G] xứ

Em Sài Gòn thân xác quỷ [C] dữ

Ta ôm tên em kín trái tim [Bm] gầy

Cho Sài Gòn kề bên nỗi [Em] nhớ

Bừng con mắt [D] dậy muôn trùng cách [G] xa.

Những con đường [G] cũ tên bỗng thành xa [D] lạ [G]

Những tên đường mới tên vẫn là xa [D] lạ

 

ĐK:

Hỏi chiếc lá [G] me rơi trên vỉa [Em]

Có nhớ bước [Am] chân uyên ương nhẹ [C] nhẹ

Duy Tân trường [D] luật vương cung thánh đường hồi chuông tan lễ.

Hỏi mấy đốm [G] hoa trên cây phượng [Em] già

Có thấy xót [Am] xa cho con đường [C] nhỏ

Áo trắng học [D] trò quàng đỏ cổ áo quàng đỏ mai [G] sau.

 

3. Dẫu Sài Gòn gần hay Sài Gòn [G] xa

Vẫn Sài Gòn mãi mãi của [C] ta

Nên tin mai đây sẽ tới một [Bm] ngày

Ta sẽ về trong cơn bão [Em] xoáy

Gọi em [D] trở lại Sài Gòn mến [G] yêu.