Sài Gòn không có em

1. Đi giữa Sài Gòn một mình bơ [G][Bm] [Em]

Hoa lệ thành [D] đô trong lòng thổn [G] thức

Bâng [Bm] khuâng dưới áng mây [C] trời

Tiếng thời [A] gian bước vội thấy đơn [D7] côi.

 

2. Anh đang nhớ lại nụ cười ngây [G] thơ [Bm] [Em]

Môi hồng trao [D] nhau ngọt ngào âu [G] yếm

Nhưng [Bm] nay giữa phố đông [C] người

Bỗng mưa [D] về xóa dấu yêu [G] xưa.

 

ĐK:

Trời càng mưa tuông [C] rơi

Trút [Am] xuống từng lối [Bm] nhỏ

Xua ánh nắng trên từng lá [D7] cỏ

Mưa Sài Gòn mưa sao vội [Am] vã. [Bm] [G]

Giờ tìm em nơi [C] đâu

Ngơ [Am] ngác trông mong [Bm] chờ

Như nước cuốn trôi vào dòng [C] người

Sài Gòn [D] đó như chừng không có [G] em.

 

3. Bao thương nhớ giờ chỉ là mộng [G][Bm] [Em]

Bây giờ tìm [D] em giữa trời mưa [G] đổ

Sao [Bm] nghe lạnh buốt trong [C] hồn

Ôi Sài [D] Gòn ta tìm không có [G] em.