Sài Gòn ơi ta xa em

1. Nhớ hôm [Am] nào một buổi ta xa em

Không gian [E] sầu mây [E7] cũng bâng khuâng tiễn [F] đưa

Gió rợn lòng [Dm] buồn ôi khúc nhạc chia [E] ly

Ôi cung sầu ai bi ôi [E7] lệ nhòa ra [Am] đi.

 

ĐK:

Sài Gòn [A] ơi xa em ta mang đời viễn xứ

Trả lại [E] em bóng [E7] dáng con phố [A] xưa [A7]

Và tình [D] yêu xanh tháng ngày muôn [A] thuở

Sài Gòn [E] ơi ta [E7] xa em mất [A] rồi.

Và từ [A] đây rong trôi đời ta tháng ngày

Và từ [E] đây nghìn [E7] trùng đời ta trong tiếc [A] nhớ

Đời rộng bước [D] chân ôi đã là dang dở

Sài Gòn [E] ơi giữ [E7] hộ ta mái tóc [Am] yêu.

 

2. Biết bao [Am] giờ ta [Dm] về con sông [Am] xưa

Chốn êm [E] đềm nơi [E7] cũ mang bao thiết [F] tha

Mắt ngời niềm [Dm] chờ ta sẽ về bên [E] em

Thôi ngừng gót phiêu du bao [E7] năm rồi xa nhau.

 

3. Nhớ nhung [Am] đầy những [Dm] ngày xuôi trên [Am] vai

Với cơn [E7] mộng đưa lối ta đang thoáng [F]

Giấc mộng ngày [Dm] về ta sẽ về bên [E] ai

Trong chiều đón đôi tay trong [E7] mắt rưng lệ [Am] cay.

* Sài Gòn [Am] ơi Sài Gòn [Dm] ơi giữ hộ ta cuộc [E7] đời

Giữ [F] hộ [E7] tình [Am] tôi.