Sài Gòn trong nỗi nhớ

1. Sài Gòn ngày nào nắng thu vương [C] vương

Nắng ngời con đường hàng cây in [F] bóng [A7] [Dm]

Nắng hồng tươi lên màu mắt thơ [C] ngây [Dm]

Gót chân vỉa hè nhạc guốc rộn [Em] ràng [G]

Hàng quán phố phường nồng vui chào [C] đón.

Sài Gòn mùa này gió lá me [C] bay

Có người nơi này buồn thương nhung [F] nhớ [A7] [Dm]

Nhớ làn môi thơm màu áo tung [C] bay [Dm]

Kỷ niệm êm đềm ngày ấy Sài [Em] Gòn [G]

Mai mốt ai về cho nhắn yêu [C] thương.

 

ĐK:

[C] Bao nhiêu năm qua cách xa Sài [Em] Gòn

[G] Ta lê đôi chân giang hồ lẻ [F] loi

[Dm] Nhớ ôi dịu dàng là đôi mắt [C] ai

[Em] Anh về chân bước mênh [Am] mang

Nắng [A7] chiều qua phố thênh [Dm] thang

Công viên còn ghi hình [G] bóng

Dáng ai yêu kiều qua [C] đây

Vấn [A7] vương tâm hồn mê [Dm] say

Màu [G7] kỷ niệm còn ngất [C] ngây.

 

2. Sài Gòn giờ này có em đơn [C] côi

Nhớ người đi rồi trùng dương xa [F] cách [A7] [Dm]

Phố chiều cô liêu ngàn lá me [C] bay [Dm]

Biết bao tương tư biển nhớ ngập [Em] tràn [G]

Vờn khẽ tay nhặt vài cánh vàng [C] úa.

Sài Gòn mùa này nước mắt hoen [C] mi

Đứng nhìn sông dài gửi dòng thương [F] nhớ [A7] [Dm]

Đến trời xa xăm nào đó cho [C] ai [Dm]

Cũng đang tương tư lòng hướng Sài [Em] Gòn [G]

Tha thiết nồng nàn chiu chắt yêu [C] thương.