Sài Gòn yêu ơi

1. Sài gòn [Em] ơi, đêm [Am] nay thao thức cùng [Em] người

Sài gòn [C] ơi, bao con [D] đường xưa đã đi [G] qua.

Từng hàng cây [Em] xanh, nụ cười trên [D] môi

Mẹ cầm tay [Am] con qua bao [C] con phố [B7] xưa.

 

2. Sài gòn yêu [Em] ơi, đêm [Am] nay xin khóc cùng [Em] người

Này giọt mưa [C] rơi, hay là [D] dòng nước mắt tuôn [G] rơi

Từng đoàn xe [Em] đưa, người vào thiên [D] thu

Mẹ đã xa [Am] con trong [C] nỗi cô [B7] đơn cuối cuộc [Em] đời.

Bởi vì [C] đâu ai mang đến biệt [Am] ly ?

Sài gòn [D] yêu, ơi đâu những con [G] người ?

Mẹ đèo [Am] con trên con đường thiên [Em]

Ở nhà [Bm] hay đang trong chốn lao [B7] tù?

Nguyện cầu [C] mong cho cơn đau qua [Am] đi

Việt Nam [D] yêu ơi sẽ vang vang tiếng [G] cười

Mẹ đưa [Am] con quay về căn nhà [Em]

Nơi bao con [Bm] đường chứa [B7] chan tình [Em] người.