Sao lại nhớ người dưng

1. Mình xa cách lâu [Em] rồi mà thương nhớ nào [G] nguôi trên con đường xưa đó

Mùa thu đi [C] qua biết [Em] bao lần lá [G] đổ

Sầu lên mấy [C] vạn khi tình mình tan vỡ em [B7] ơi.

 

2. Ngồi tương tư bóng [Em] nhạn về đâu có phải [G] chăng yêu thương là nhung nhớ

Nhiều đêm cô [C] đơn giấu [Em] trong lòng nức [G] nở

Từng cơn giá [Am] lạnh phủ lên [G] đời bơ [Em] vơ.

 

ĐK:

Em [Em] ơi nếu xưa mình không [G] hẹn

Mình đừng gặp [Am] nhau đừng trao gửi lời [Em] thề

Thì ngày [D] nay anh đâu phải [G] buồn

Anh đâu phải [D] chờ mong nhớ [Bm] một người [Em] dưng.

 

3. Từ nay lánh xa [Em] đời sầu riêng bóng lẻ [G] loi giữa khung trời mây gió

Tình yêu đơn [Em] phương đợi người trong khắc [G] khoải

Vì gian dối [Am] nhiều nên mình [G] đành vậy [Em] thôi.