Suối nước mắt

1. Người ơi! Người có tin [Dm] rằng

Từ [Am] lâu tôi vẫn khóc

Vẫn [C] gọi người trong giấc [Am] ngủ

[C] Từng mùa Thu đã [F] chết

Trái [Gm] tim mỏi mòn héo [Am] gầy

[D7] Giọt nước mắt chưa [Gm] nguôi

Vẫn não nề tuôn như [C] suối

Lạy trời làm sao quên [A7] nhau.

 

2. Nhưng quên nhau sao [Dm] đành?

Người [Am] ơi! Trăng vẫn sáng

[C] vàng mùa Thu vẫn [Am] đổ

[C] Và mùa Đông lạnh [F] giá

Chứng [Gm] minh kỷ niệm chúng [Am] mình

[D7] Từ lúc mới yêu [Gm] nhau

Và từng ngày Xuân yêu [C] dấu

Hai người đành nỡ quên [F] sao.

 

ĐK:

Đến bao [Dm] giờ đời tôi quên được dĩ vãng

Đã mấy Thu [A7] tàn, Đông về tôi vẫn âm thầm

Nên dệt vần [Dm] thơ, thương đau bằng suối nước mắt

Trái tim âu [C] sầu, đành lòng chấp nhận khổ [F] đau. [A7] [Dm]

 

3. Tình yêu sầu héo trong [Dm] lòng

Làm [Am] tôi quen với khóc

Khóc [C] để làm vơi nỗi [Am] khổ

[C] Nhìn người say tình [F] mới

Khiến [Gm] tôi rùng mình khiếp [Am] sợ

[D7] Đời đã khép cho [Gm] tôi

Người đẹp mà tim chai [C] đá

Mấy ai thấu hiểu lòng [F] ta. [A7] [Dm]