Sương giăng đầu núi

1. Anh ở khu [Am] rừng này với tiền đồn chơi vơi heo [C] hút

Hàng dây kẽm [Dm] gai bôi xóa cuộc [E7] đời thơ ấu sau [Am] lưng

Từng hàng lô cốt nằm [G] xuôi theo quốc [C] lộ làm vắng bóng địch [Dm] quân

[G] Phiên gác đầu [Am] tiên anh nghe như chiều [E7] về

Tàn úa trên đầu [G] núi mang vành khăn [Am] sô.

 

2. Hơi thuốc pha [Am] màu chiều tím chập chờn dâng lên thương [C] nhớ

Người em bé [Dm] ơi anh hứa trong [E7] đời yêu chỉ em [Am] thôi

Nhìn loài chim én về [G] đây ngơ ngác [C] sầu tìm dấu vết mùa [Dm] xuân

[G] Xuân đến rồi [Am] đây em ơi xin đừng [E7] buồn

Đừng trách này [G] chúng ta còn xa [Am] nhau.

 

ĐK:

Cuộc chạm [A] súng đêm qua còn [D] tiếp

Xác giặc phơi kín trên hàng kẽm [A] gai

Chúng đến [D] đây rồi nghìn đời nằm [A] đó

Người yêu [E7] ơi ghi nhớ chiến công [A] đầu.

Và mùa [A] xuân năm nay lạnh [D] lắm

Tết này hai đứa ta còn cách [A] xa

Nhớ lắm [D] em từng giờ rồi từng [A] phút

Mà con [E7] tim yêu như chưa vừa [A] lòng.

 

3. Em hỡi sau [Am] này mình sống trọn đời bên nhau em [C] nhé

Dù cho khó [Dm] khăn anh vẫn tin [E7] rằng non nước yên [Am] vui

Nhìn vì sao sáng vừa [G] lên ngôi cuối [C] trời ngỡ ánh mắt người [Dm] yêu

[G] Xa tít và [Am] đăm chiêu trên khung cửa [E7] buồn

Hồn lắng trong vùng [G] nhớ thương người yêu [Am] xa.