Sương Trắng Miền Quê Ngoại

1. Lội bùn [Am] dơ băng lau lách xuyên [F] đêm

Sương trắng [Dm] rơi vai tôi [G] buốt lạnh [C] mềm

Chim muôn [Dm] buồn rủ nhau bay về [Am] đâu

Ngẩn ngơ lũ [Dm] vượn gọi [E7] nhau

 

Nào những [Am] khi ôm thép súng tê [F] tay

Đắm mắt [Dm] theo bao hư [G] ảo thở [C] dài

Nơi chốn [Am] xa cuộc đời mẹ quản [Dm] gánh

Em còn khều [E7] sáng ánh đèn từ sương [Am] mai [Dm] [Am]

 

ĐK: Mẹ [C] biết bây [F] giờ con ngồi phố [Am] nhỏ

Gió hẹn mưa [F] thề một [C] khi con về quê ngoại [Am] xưa

Để mẹ [F] nhắn lời [E7] thăm

 

Đường làng [C] cũ năm [F] nào khi con còn bé [Am] nhỏ

Theo mẹ đến [F] trường giờ [C] đây con đường xưa còn [Am] đó

Tóc liễu vờn [F] gió ru [Am] buồn

 

2. Bận hành [Am] quân nên chắc khó thăm [F] nhau

Nhưng có [Dm] nhau như hơi [G] thở vào [C] đời

Tóc em [Dm] còn cỏ thơm hương cỏ [Am] may

Để anh nói [Dm] chuyện ngày [E7] mai

 

Bạn bè [Am] anh theo lớp tuổi ra [F] đi

Dăm đứa [Dm] thân nghe [G] tin chẳng trở [C] về

Xin có [Am] em nguyện cầu cho đời [Dm] anh

Đá mềm chân [E7] cứng để mẹ còn tương [Am] lai