Tâm tư người viễn khách

Người viễn [E7] khách đong [Dm] đưa đôi bàn [Am] tay

Người viễn [E7] khách, viễn khách [Dm] ơi, viễn khách [E7] hỡi

Chiều [Am] nay cảm thấy lạnh [E7] rồi, cảm thấy lạnh rồi phải [C] không?

Ý [Am] đời rét buốt mênh [E7] mông, ý [Am] đời rét buốt mênh [Dm] mông

Về [F] đây có Mẹ trăm [Am] đường, trăm đường dấu yêu.

 

ĐK: Con chỉ là viễn [C] khách, [E7] mang nặng lòng cố [Am] hương

[F] Tàu đời lên một chuyến, [E7] chở đầy những sầu [Am] thương.

[C] Ai đi trong nắng [E7] sớm, [Am] ai đi trong gió [Dm] vàng

Bóng ai đổ chiều [C] hôm, Mẹ là suối [G] nguồn tình thương nâng [C] đỡ

Trên con đường lữ thứ, [D] đường dương thế luỵ [G] sa

[Dm] Xin Mẹ là lữ [Am] quán là bước an [G] nghỉ trên con đường [C] xa.

 

ĐK: Con chỉ là viễn [C] khách, [E7] mang nặng lòng cố [Am] hương

[F] Tàu đời lên một chuyến, [E7] chở đầy những sầu [Am] thương

* [Am] Con chỉ là viễn [E7] khách, [C] người khách xa quê [Am] trời

Đường xa lắm chông [Dm] gai, [G] xin Mẹ thương nâng [E7] đỡ.

 

ĐK: Con chỉ là viễn [C] khách, [E7] mang nặng lòng cố [Am] hương

[F] Tàu đời lên một chuyến, [E7] chở đầy những sầu [Am] thương.