Tây Ninh một chiều tôi đến

1. Tôi [G] đến Tây Ninh một [D] chiều, thăm [A7] người em tôi mới [D] quen

Xa [G] cách nơi đây bao [A7] ngày nhưng lòng tôi luôn vẫn [D] nhớ

Dọc đường tôi [G] qua, cây xanh che bóng hai [F#m] hàng

Thênh [Bm] thang phố xá đông [Em] người, hân [A7] hoan ngời bao ánh [D] mắt.

 

2. Hoa [G] lá xinh tươi trong [D] vườn, trên [A7] đồi chim muông hót [D] reo

Nghe [G] tiếng chuông ngân ban [A7] chiều, lên chùa dâng hương đi [D] lễ

Nhìn từ trên [G] cao, xa xa thấp thoáng bên [F#m] hồ

Long [Bm] lanh đáy nước in [Em] trời, lung [A7] linh đẹp như bức [D] tranh.

 

ĐK:

Đường về Tây [D] Ninh, mênh [Bm] mang xanh biếc mây [G] trời

Chang [A] chang nắng chói trên [D] đầu, sao [G] tôi vẫn nghe nồng [D] thắm

Tình người nơi [F#m] đây, bao [A] la ấm áp tim [G] tôi

Bên [Em] nhau trong tiếng hát [A] ca, cho [A7] tôi thấy yêu đời [D] hơn.

 

3. Tôi [G] viết

câu ca thật [D] lòng, tặng [A7] người Tây Ninh mến [D] yêu

Giây [G] phút chia tay xa [A7] rồi, tôi về mang bao lưu [D] luyến

Một lần quen [G] nhau, ghi sâu thắm thiết muôn [F#m] đời

Không [Bm] quên dẫu cách phương [Em] trời, Tây [A7] Ninh nhớ hoài trong [D] tôi.