Thì Ra Mình Rất Cô Đơn

Tone [Am]

[F]Chạm cốc cafe [G]đắng một chiều [Am]chủ nhật,

Một mình loay [Dm]hoay khoáy đều mộng [G]mơ tan vào [C]dòng xoáy.

Ngày cứ [F]thế trôi qua, [G]chiều cứ [Em]thế buông xa. [Am]

Ngắm hoàng [Dm]hôn dần tan phía [Em]sau [Am]nỗi niềm.

 

[F]Từng ánh mắt lướt [G]nhìn bờ vai [Am]lẻ loi,

Thì ra đã [Dm]lâu để thấy mình [G]không còn được [C]mạnh mẽ.

Có lúc cảm [F]thấy cô đơn, [G]có lúc nước [Em]mắt vẫn lăn ướt [Am]dài

Mỗi đêm [Dm]tỉnh giấc, nhớ [Em]ra mình thật [Am]cô đơn.

 

Mọi người cứ [F]nói hãy cố vượt [G]qua chẳng sao [Am]đâu mà,

Mọi người cứ [Dm]khuyên rằng chẳng điều [G]gì mãi là [C]tất cả.

Phải tự mình [F]cố cười tươi để [G]không có ai [Am]biết là,

Ở nơi góc [Dm]nhỏ nào đó trong tim đã tan [E7]chảy ra...

 

Chợt nhận thấy [F]có thật nhiều người [G]quen thế nhưng [Am]xa lạ,

Chuyện buồn chẳng [Dm]thể nào nhớ được [G]ai có thể [C]kể ra.

Lời vào đôi [F]tai rồi đâu biết [G]sẽ trở thành những [Em]gì với người [Am]ta ?

Là trải [Dm]lòng hay để vết [Em]thương [Am]rộng ra...