Thiên đường đã lỡ

[Am] Từ thuở thiên đường bỗng mất [C] tên

[F] Tình ta từ [E7] đó lạnh hương [Am] nguyền

Ta đi góp lại hương mùa [E7]

Gợi chút ân [F] tình trong lãng [E7] quên.

[Am] Nắng Sài gòn vương tóc người yêu

[C] Càng cách xa [Dm] nhau càng nhớ thật [Am] nhiều

Cuộc đời buồn, buồn như sóng [E7] vỗ

Từ độ xa người đời vẫn cô [Am] liêu.

Chừ ai đưa [Em] em về qua phố [Am] nhỏ

Ai dìu [Dm] em qua lối quen xưa

Vẫn đường [Am] nắng, nắng vàng bỡ [E7] ngỡ

Lặng nhìn trời tháng hạ mưa [Am] mau.

Mây mùa [Em] cũ ai còn thương [Am] nhớ

Mù sương [Em] khuya ai luyến lưu [Dm] ai

Nghe xót xa thiên đường đã [Am] lỡ

Chuyện ân [E7] tình giờ đã đổi [Am] thay.

[Am] Từ thuở thiên đường bỗng mất [C] tên

[F] Đàn xưa đỗ [E7] gãy lạnh hương [Am] nguyền

Ta đi góp lại hương mùa [E7]

Bên xứ xa buồn gọi tên cố [Am] nhân.