Thoảng chút hương xưa

1. Thành [Am] phố công viên đèn [Dm] vàng

Từng cơn [G] gió vi vu nhè [C] nhẹ

Thổi chiếc [F] lá lao [Am] xao chiều [Dm]

Bổng thấy [C] ta cô đơn quạnh [E7] hiu.

 

2. Ngày [Am] ấy mưa rơi thật [Dm] buồn

Cà phê [G] đắng em pha nồng [C] nàn

Rồi khe [F] khẽ bên tai thì [Dm] thầm

Ta mãi [E7] yêu bên nhau trọn [Am] đời.

 

ĐK:

Nào [G] ngờ người đã như cánh chim bay mất rồi

[F] Về phương trời mới nơi cõi [Dm] âm u giá lạnh

[F] Để anh buồn với nỗi cô đơn theo tháng [Dm] ngày

[G] Giờ ân tình đã như khói [E7] sương tàn trong mơ.

 

3. Chợt [Am] thoảng hương xưa ngày [Dm] nào

Tựa mùi [G] tóc em bay ngọt [C] ngào

Lòng bỗng [F] thấy [Am] nao nao bồi [Dm] hồi

Như dáng [E7] em năm xưa hiện [Am] về.