Thu mênh mông

1. Khi lá vàng nhẹ rơi cuối [Bb] trời [Gm]

Hoa cúc [C] vàng mùa thu đến [F] rồi [Am]

Mây gió đưa hiu hiu chiều [C] vắng [Gm]

Mang ý [C] thơ tô thêm ý [F] đời. [Bb] [C]

 

2. Sao xuyến [F] lòng nhẹ man mác [Bb] tình [Gm]

Hoa cúc [C] vàng về thương bóng [F] hình [Am]

Duyên thướt tha bay theo tà [C] áo [Gm]

Ta đắm [C] say hương tình nguyên [F] trinh.

 

ĐK:

Thu [F] sang, cây lá [Am] vàng

Hoa cúc [Bb] vàng, bên áo [F] chàng [D7]

Thu [Gm] về mang [C] tình mùa thương [Bb] nhớ

Lữ [G7] khách luyến tơ [C7] vương.

Thu [F] sang, hoa cúc [Am] vàng

Em với [Bb] chàng trong nắng [F] vàng [D7]

Say [Gm] tình, hương [C] tình mùa thương [Bb] nhớ

Hương [C] tình mùa thu [F] sang.

 

3. Ta bước nhẹ nhẹ trên lá [Bb] vàng [Gm]

Trong gió [C] chiều hoàng hôn nắng [F] tàn [Am]

Hoa cúc xinh sao em chẳng [C] đến [Gm]

Thương nhớ [C] thương thu vàng mênh [F] mông.

 

ĐK:

Thu [F] sang, cây lá [Am] vàng

Hoa cúc [Bb] vàng, bên áo [F] chàng [D7]

Thu [Gm] về mang [C] tình mùa thương [Bb] nhớ

Lữ [G7] khách luyến tơ [C7] vương.

Thu [F] sang, hoa cúc [Am] vàng

Em với [Bb] chàng trong nắng [F] vàng [D7]

Say [Gm] tình, hương [C] tình mùa thương [Bb] nhớ

Hương [C] tình mùa thu [F] sang.

 

3. Ta bước nhẹ nhẹ trên lá [Bb] vàng [Gm]

Trong gió [C] chiều hoàng hôn nắng [F] tàn [Am]

Hoa cúc xinh sao em chẳng [C] đến [Gm]

Thương nhớ [C] thương thu vàng mênh [F] mông.

Hoa cúc xinh sao em chẳng [C] đến [Gm]

Thương nhớ [C] thương thu vàng mênh [F] mông.