Thuốc tàn men cay

1. Chuốc say men cay tôi với đêm [Em] gầy

Hỏi em đâu hay còn nhớ nơi [Am] này

Bóng [Em] hình mờ khuất trời [B7] mây

Ân [Am] tình vội khép tầm [B7] tay

Cố [D] quên một người đổi [B7] thay.

 

2. Khổ thân cho tôi lạc lối yêu [Em] vội

Ái ân phai phôi đôi ngả thương [Am] tội

Chữ [Em] tình đời lắm bạc [B7] vôi

Kiếp [Am] nghèo còn mãi theo [B7] tôi

Trách [Am] chi người [B7] bỏ ta [Em] rồi.

 

ĐK:

Khói thuốc [Em] tàn men say ru hồn thang [G] lang

Dòng dĩ [D] vãng phai mờ nỗi nhớ nặng [B7] mang [E7]

Em chốn [Am] xa cùng ai vui đắp [Em] xây ngày mai

Đắng cay [Am] này biết tỏ cùng [B7] ai.

Đêm rã [Em] rời chơi vơi thuyền buồm xa [G] khơi

Tình đã [D] lỡ, phỉ hoài mộng nhớ đầy [B7] vơi [E7]

Tôi với [Am] tôi từng đêm nghe vết [Em] đau hằn thêm

Sầu tôi [G] nếm, nhìn [B7] trăng úa qua [Em] thềm.

 

3. Chốn xa em vui tình ái bên [Em] người

Lối xưa riêng tôi nhạt úa môi [Am] cười

Chấp [Em] nhận mình có còn [B7] chi

Để [Am] người bận lòng nghĩ [B7] suy

Kiếp nghèo ai có thương [Em] gì.