Thương mãi một người

1. Yêu em [Am] nhiều nhưng chẳng dám tỏ [F] phân

Đêm thâu [Dm] đêm [A7] trăn trở canh [Dm] sầu

Phận mình [Am] nghèo bọt bèo nổi [F] trôi

Đâu dám [G] nào mơ mộng chung [E7] đôi.

 

2. Em sang [Am] giàu nhung gấm trải đường [F] hoa

Em kiêu [Dm] sa [A7] kẻ đón người [Dm] chờ

Mộng đầu [Am] đời giờ đành lặng [F] câm

Nghe thương [G] sầu [E7] rót nặng vào [Am] tim.

 

ĐK:

Đêm [F] đêm bên ngọn đèn [G] khuya

[Dm] đơn [G] thao thức mình [C] tôi

Trách [Am] trời hay tự trách thân [Dm] ta

Tương [G] lai như bóng mây xa [Em] mờ

Làm sao dám [Dm] mơ mơ gác tía son [F] vàng

Người đẹp lầu [Em] hoa thế nên phũ [G] phàng [E7] đắng cay riêng [Am] mình.

 

3. Em theo [Am] chồng tôi vẫn cứ hoài [F] mong

Cho thiên [Dm] thu [A7] thương mãi một [Dm] người

Rồi một [Am] ngày đầu bạc như [F] vôi

Yêu thương [G] này [E7] trao trọn về [Am] em.