Tiếc những phôi phai

1. [F] Phố giăng mây buồn [G] vắng cơn [Am] mưa mùa thu

Lá rơi [F] lào xào còn như [G] đếm nhớ [C] thương người cũ

[Dm7] Đã bao nhiêu mùa [G] qua, lòng [Em] vẫn chẳng quên được [A7] người ta

[Dm7] Chỉ biết lạc [B7] trong dòng [E7] người qua.

 

2. Tìm [F] trong dư âm vương [G] vấn những [Am] hy vọng cũ

Những tiếng [F] cười và từng khoảnh [G] khắc tan [C] trong chiều thu

[Dm7] Nhớ đến bao ngày [G] đó, chỉ [Em7] muốn quay lưng đi [A7] xa bóng hình

[Dm7] Đã từng [Em7] đứng cạnh [Am] mình.

 

ĐK:

Đặt bàn [F] tay lên môi, [G] kìm tiếng nấc như [Am] đang trào dâng

Nhìn một [F] người xa xôi [G] từng in dấu sâu [C] đậm bên nhau

Nụ cười [F] dành cho tôi [G] giờ ai chiếm đi [Em] rồi người [Am] hỡi

Có ngoảnh [Dm7] lại nhìn tiếc [Em7] thương chút [Am] thôi.

Cười một [F] mình đơn côi, [G] nhìn ai đó thay [Am] đổi thật rồi

Từng là [F] người yêu thôi, [G] nào có phải ai [C] dành cho ai

Lòng người [F] dễ phôi phai, [G] chỉ có những kỷ [Em] niệm in sâu mãi [Am] mãi

Tiếc thời [Dm7] gian, tiếc nhớ [Em7] thương lúc [Am] xưa.