Tiễn tình xa

1. Biết rằng tình [Em] xa, biết rằng tình [C] nhớ

[Em] Biết rằng người [Am] đi từ đây vầng trăng xẻ [Em] đôi

Ngập ngừng lời trên [Bm] môi lòng bùi ngùi lưu [Am] luyến

Con sông quê u [D] sầu khi [Em] đưa ai qua [A] cầu.

 

2. Biết rằng tình [Em] xa! Biết rằng tình [C] nhớ

[Em] Biết rằng người [Am] đi từ đây từng đêm ngóng [Em] trông

Chiều về buồn trên [Bm] đê nghẹn ngào lời đưa [Am] tiễn

Mây bay bay ngang [D] đầu [Bm] bịn rịn chào từ [Em] ly.

 

ĐK:

Rồi ngày tháng qua [Am] mau người đi sao đi [Em] mãi

[Am] Xuân hè thu đã [C] về đông [D] kia ghé qua bao [G] lần

Mà tình còn xa [Bm] xăm và người thì biệt tăm.

[Em] Rồi ngày tháng qua [Am] mau còn ai thương ai [Em] nhớ

[Am]

Câu hẹn xưa đá [C] vàng trên [D] đê tiễn đưa năm [G] nào

Người đành lòng quên [Bm] sao? Người đành lòng quên [Em] sao.