Tiếng vạc sầu đêm

1. Gió thấm từ áo vô [Am] hồn cho lạnh lùng thêm tiếng bước đường vắng

Vứt mẩu tàn thuốc rơi [F] nhẹ trên đường buồn tênh chẳng bóng ai [E7] qua

Tiếng [G] đêm nghe não [C] nề gió lạnh về trong [Am] tim qua nẻo [F] vắng không [E7] tên.

Dẫn bước về nẻo im [Am] lìm thân vạc về đêm cố nuốt sầu đắng

Đã trót thành kiếp buông [F] cười cho người từng đêm những phút say [E7] sưa

Bán [G] rao bao tiếng [C] lòng để rồi từng đêm [F] thâu nghe sầu [E7] lắng trong [Am] hồn.

 

ĐK:

Ai là người [F] thương trong đêm [Am] nay

Nghe buồn thời [Dm] gian qua tim ai

Nghe [Am] có tiếng người [F] chào bên [Dm] ngõ vắng thì [Am] thào

Nghe [C] đậm đà mùi [G] hương trong bóng [E7] đêm.

[Am] Trăng đường về [F] đêm soi thê [Am] lương

Dâng sầu ngàn [Dm] cây lay trong sương

Nghe [Am] tiếng lá rì [F] rào như [Dm] tiếng khóc nghẹn [Am] ngào

Thương [C] nghiệp đời trải [E7] qua kiếp cầm [Am] ca.

 

2. Nhớ mãi tà áo hôm [Am] nào lay động màn sương sánh bước về lối

Luyến tiếc giờ phút êm [F] đềm vai nhẹ kề vai ngả bóng trong [E7] đêm

Nói [G] nhau nghe chuyện [C] đời khi vạn niềm sầu [Am] thương âm thầm [F] khắc trong [E7] tim.

Có nhớ tìm nẻo xưa [Am] về cho dịp hồn nghe tiếng nói trìu mến

Để nối sầu đắng vơi [F] dần cho vạn niềm thương quyến luyến trong [E7]

Thiết [G] tha vui cuộc [C] đời cho giọng cười thời [F] gian chan hòa [E7] tiếng thăng [Am] trầm.