Tiếng vọng buồn

1. Mùa rụng [Am] lá từng chiếc lá theo dấu chân [E7] người

Chiều Đông [Dm] Kinh cơn thôi [G] miên dài như đêm [E7] cuối

[Am] Mộng thường như em tôi được yêu [A7] thương mơ ước nhỏ [Dm] nhoi

Từng ngày tình [E7] đến căn gác lưu đày một thời nhiệm màu thắp lên đời [Am] nhau.

 

2. Mà hạnh [Am] phúc vừa tan [Am] vỡ như mảnh gương [E7] buồn

Là mây [Dm] trôi ôm tương [G] tư từ bao nhiêu [E7] kiếp

[Am] Mộng một đêm kiêu sa làm thiêu [A7] thân ta đốt đời [Dm] ta

Để rồi từ [E7] đó trong giấc mơ buồn tìm về kỷ niệm có ta và [Am] đêm.

 

ĐK:

Tuổi [A7] nào có hồn [Dm] nhiên

Cho ta [G] say vùi trong giấc [C] nồng

Chiều lặng [Dm] người nhìn bông hoa [E7] úa

Rồi ngậm ngùi theo gió bay [Am] xa

Hẹn thề [F] nào, rồi cũng phôi [E7] phai

Người chờ người lạc mất tương [Am] lai.

Gió với [Dm] ta, vẫn xót [Am] xa

[E7] Hát ru nhau bên [Am] đời

[Dm] Mưa buồn như kỷ [F] niệm

Ôi tiếng [B7] mưa nào rơi tan [E7] tác mái đời [Am] tôi.