Tình cảm này trao em chưa bao giờ là hoang phí

[G]Tìm về nơi góc phố cũ, [D]kỉ niệm khi ấy chợt ùa về

[Em]Ngày mình cùng bước bên nhau và [C]nhìn chung một phương trời

[G]Giờ chỉ còn là kí ức, [D]giờ thì ta đã chia hai đường

[Em]Dù vậy anh vẫn, anh vẫn giữ tim này, [C]giữ tình cảm trao [G]em

 

[G]Tình cảm này trao em, chưa bao giờ anh để nó trở thành hoang phí

[D]Thời hạn ngắn ngủi, anh rót buồn đau ra nếm cũng đủ vị

[Em]Biết phải làm gì đây khi nỗi nhớ em trong anh ngày càng to

 

[C]Tình chúng mình đã cũ, anh đành gói lại, cất nó vào trong kho.

[G]Anh không thể đón nhận thêm một tình yêu mới của ai lần nữa

[D]Vì tim anh khóa và chỉ mình em có sức mạnh mở cửa

[Em]Em đến bên anh vào một ngày bình thường không mưa không nắng

[C]Nhưng cũng đủ làm anh ngỡ ngàng, bàng hoàng, không còn cảm thấy trống vắng.

Thế !! [G]nhưng tại sao tình ta quá ngắn?

 

Thế giới [D]anh đổi đen trong tích tắc

 

Một [Em]trăm, một nghìn, một triệu thắc mắc

 

Rồi bây [C]giờ trong đêm dài dằng dặc

 

[G]Anh loay hoay bởi những nỗi nhớ

[D]Anh loay hoay bởi những mong ước

[Em]Anh mong ta quay về ngày xưa

Ngày ta vẫn là bạn, [C]vô tư chẳng cách [G]rời

 

Mưa [G]rơi trên mái hiên nát dột, đem cái lạnh tới bên anh một cách đường đột

[D]Gió thổi làm cho lòng này giá buốt, nhưng đến giờ anh vẫn chẳng thể nghĩ thông suốt

Em [Em]là một mảnh của quá khứ, có thể tương lai anh không thể nào quên

Sự trống [C]trải gợn lên như con sóng, khiến nỗi buồn anh chẳng thể nào cập bến

Cô gái năm [G]ấy mà anh hằng yêu mến, bỏ lại sau lưng tình nồng còn dang dở

Anh [D]trả cho em những ngày nắng, giữ lại nỗi buồn sâu thẳm còn đang nở

Anh [Em]vẫn còn cố để liên lạc với em, mặc dù con tim này không ngừng rỉ máu

Anh [C]vẫn còn giữ cái hi vọng, cái hi vọng về viễn cảnh ta bên nhau

Nên, [G]anh đưa hết vào bài nhạc, vào lời rap, nhịp thở, vào điệu flow

Nhưng, [D]chắc sẽ như Tiên Tiên hát, viết bản tình ca nhưng người có nghe đâu(?)

Thôi, [Em]tình cảm anh hằng chôn giấu

 

Rồi thời [C]gian sẽ đưa ra giải đáp

 

[G]Lời văn ngắn ngủi chẳng thể thấy đủ vị ngọt của tình yêu

Không em ở [D]bên, thiên tai bỗng ập đến, xé nát hồn anh nhuốm đỏ cả một chiều

Rồi anh [Em]tự hỏi “Liệu rằng em có hiểu?”

 

Đến [C]mức nghiện không thể nào cai

 

Rồi anh tự [G]hỏi “Những món đồ năm đó, anh gửi tặng em em còn giữ hay không?”

Nếu [D]còn xin em cất thật kĩ, đừng để nó bị nhiễm lạnh vào buổi đông

Rồi anh tự [Em]hỏi “Liệu anh còn cơ hội yêu lại cô gái năm ấy nữa hay không?”

Mà, [C]thôi giờ em ở xa lắm

 

[G]Nghe đâu đây còn tiếng em hát, [D]Nghe đâu đây còn mùi hương của em

[Em]Còn ánh mắt đôi môi

Mà giờ em đã đi rồi, [C]đã xa vòng tay [G]tôi

Tìm về nơi góc phố cũ, [D]kỉ niệm khi ấy chợt ùa về

[Em]Ngày mình cùng bước bên nhau và [C]nhìn chung một phương [G]trời

Giờ chỉ còn là kí ức, [D]giờ thì ta đã chia hai đường

[Em]Dù vậy anh vẫn, anh vẫn giữ tim này, [C]giữ tình cảm trao [G]em

 

[G]Jaspow là tên anh, nó có nghĩa là "người đi [D]tìm kho báu"

Em là bông hoa quý giá, là báu vật [Em]anh dành cả thanh xuân để kiếm tìm

Tưởng như đã chạm được [C]tới, nhưng giờ, lại vụt mất khỏi tầm tay [G]rồi.