Tình đã rời xa

1. Em đi [Dm] rồi, mưa chiều dâng ngập [F] lối

Anh tự [Gm] mình, lau [C] nước mắt người [F] ơi

Nghe cô [C] đơn, len [Bb] vào trong mộng [Gm] mị

Còn riêng [Edim] anh, hiu [A7] hắt giữa cuộc [Dm] đời.

 

2. Em đi [Dm] rồi, đâu còn ai hờn [F] dỗi

Đâu ai [Gm] còn, khe [C] khẽ nói yêu [F] ai

 

Câu yêu [C] đương, đưa [Bb] anh vào mộng [Gm] đẹp

Dỗi hờn [Edim] anh, trong [A7] tiếng nấc đêm [Dm] dài.

 

ĐK:

Đôi bàn [C] tay, ngày [A7] nào trao hơi [Bb] ấm

Nay theo [Gm] người, đi [C] xa rất xa [F] xôi

Đôi môi [Gm] thơm, ngày nào nay nguội [C] lạnh

Bởi người [A7] đi, mang theo hết nụ [Dm] cười.

Mưa chiều [C] nay, lạnh [A7] bàn tay em [Bb] hỡi

Anh đâu [Gm] còn, đưa [C] đón giống năm [F] xưa

Duyên tình [Gm] ta, tựa màu hoa phai [C] nhạt

Một mình [A7] anh, níu kéo cũng dư [Dm] thừa.

 

3. Em đi [Dm] rồi, hương vườn xưa tàn [F] úa

Mênh mang [Gm] buồn, cho [C] trời kéo đông [F] sang

Đưa cô [C] đơn, thêu [Bb] lên đầy mộng [Gm] mị

Nghẹn ngào [Edim] dâng, nên [A7] mi ướt vội [Dm] vàng.