Tình đầu muôn thuở

1. Tôi có người [Em] yêu từ [B7] thuở tình yêu ban [Em] đầu

Dệt bao mộng [C] ước và [Am] hằng [D] xây đắp dài [G] lâu [Am]

Mỗi đứa một [D] nơi lo [Em] sách đèn trau [C] dồi

Em [D] đã thành danh [B7] rồi [Em] còn tôi thế [B7] thôi

Gọi em xa tầm [Em] với gặp [C] em tôi ngại [G] tới

Để [B7] yêu em suốt [Em] đời.

 

ĐK:

Biết [G] ai còn chờ ai [C] không

[G] Người đi cưới [B7] vợ, kẻ đi lấy [C] chồng

Xe [Am] hoa, pháo cưới men [G] nồng

[Em] Tơ lòng kết [G] mối hay [D] tơ hồng se [G] duyên.

Em [Bm] ơi dù thế nào đi [G] nữa

[Am] không gian cách [Em] trở

Xin [D] em hiểu cho [G] rằng

[Em] Tình yêu muôn [C] thuở, tình yêu ban [Bm]

Tình yêu muôn [D] thuở, [B7] tình yêu đôi [Em] ta.

 

2. Tôi vẫn làm [Em] thơ, dù [B7] biết chẳng ai mong [Em] chờ

Và tôi vẫn [C] nhớ, dù [Am] rằng [D] chỉ để mộng [G][Am]

Đôi mắt người [D] xưa, chan [Em] chứa tình quê [C] nhà

Tôi vẫn thường ấp [B7] ủ, [Em] dù cho cách [C] xa

Hàng [B7] cây xanh trụi [Em] lá, màu [C] hoa kia tàn [D] úa

Tình [B7] yêu không xoá [Em] nhoà.