Tình đêm xứ lạnh

1. Ngồi trên mỏm [Dm] đá

Nghe lời thông [A7] hát lòng man mác [Dm] buồn

Đà Lạt vào [Gm] đông

[C] Mưa phùn lất [F] phất thêm [D7] tiếng suối [Gm] tuôn [Dm]

Khơi lại kỷ [Bb] niệm mười mấy năm qua [Dm] rồi

Xa vùng băng [C] giá nhớ [A7] nhung riêng lòng [Dm] tôi.

 

2. Thời gian thấm [Dm] thoát

Chôn vùi một [A7] giấc mộng chưa xoá [Dm] mờ

Tôi thường hình [Gm] dung

[C] Một người em [F] gái xoả [D7] tóc ngây [Gm] thơ [Dm]

Bây giờ chắc [Bb] là, chắc không bao [Dm] giờ

Thấy lại dung [C] nhan

Mắt [A7] môi của người [Dm] xưa.

 

ĐK:

Đêm nay nhớ [D] nhiều

[Bm] Đà Lạt [Em] thương [A7] đón khách đa [D] tình [Bm]

Ngoài trời sương [D] xuống

Nghe như [Em] lạnh [A7] buốt đôi vai [D] mình [Bm]

Dư âm thoảng [A7] về một mùa xuân thương [Bm] nhớ

Những [G] cánh hoa đào [Em] nở thấy [A7] tâm hồn bơ [D] vơ.

 

3. Người ơi có [Dm] nhớ?

Xin đừng quên [A7] nhé mà ghi suốt [Dm] đời

Đà Lạt còn [Gm] đây

[C] Tôi còn thương [F] nhớ muôn [D7] kiếp khôn [Gm] nguôi [Dm]

Hoa đào chớm [Bb] nở,có tôi mong [Dm] chờ

Bao giờ em [C] đến xoá [A7] tan giấc mộng [Dm] mơ.