Tình duyên lỡ mang

(st 57 Văn Vũ)

 

1. Đêm [Am] nay gió thổi thật nhiều hương [Dm] em

Lòng [F] anh lại nhớ đến người anh [E] yêu

Nhớ nụ [Am] cười cùng buồn ánh mắt thiết [E7] tha

Chút [F] hờn chút [B7] giận sợi nhớ sợi [E7] thương

 

2. Quên [Am] đi những kỷ niệm buồn không [Dm] may

Chuyện [F] qua lại nhớ đến buồn làm [E] chi

Nhớ cuộc [Am] đời buồn tình ướt mắt cũng [E7] nguôi

Chút [F] tình nỗi [E7] nhớ số phận trời [Am] ban

 

ĐK: Người [E7] ơi người là lưỡi dao không [Am] tên

Một lần [Dm] yêu, yêu em mãi ngàn [Am] năm

Anh âm [G] thầm cố nén chặt nỗi [F] đau

Suốt đời [E7] này cuộc tình dĩ vãng không [Am] quên

 

3. Ta [Am] quên những vết tình buồn trong [Dm] ta

[F] ai người dẫm nát tình anh [E] mang

Mỗi lần [Am] buồn lại nhớ đến đau [E7] thêm

Cũng [F] đành lỡ [E7] kiếp tình duyên phải [Am] mang