Tình sao cay đắng

1. [Em] Mỗi lần anh đưa đôi tay đến [C] những phím dương cầm

[D] Bài nhạc khi xưa vang lên cứ [Bm] thế mãi không ngừng

[C] Là vì nỗi nhớ trong tim quá [Am] lớn

Hay đó chỉ [C] là một thói [D] quen.

 

2. [Em] Từ ngày em đi nơi đây vẫn [C] thế, vẫn yên bình

[D] Dù lòng cô đơn nhưng a chẳng [Bm] muốn đổi thay mình

[C] Bộn bề xung quanh bao nhiêu ký [Am] ức

Ngổn ngang nỗi [C] buồn và bao thương [D] nhớ.

 

ĐK:

Làm sao anh [Em] biết

Đến lúc nào thì nỗi nhớ cạn [D] dần?

[Bm] Đến lúc nào thì ký ức nhạt [C] dần?

[Am] Đến lúc nào thì cơn đau sẽ [B7] tan?

Tình sao cay [Em] đắng

Những phút đầu là ánh mắt ngọt [D] ngào

[Bm] Đến cuối chỉ còn những tiếng thở [C] dài

[Am]

Kết thúc lại bằng một

câu giã [B7] từ

Cứ như hai người [Em] dưng!