Tôi với phượng buồn

1. Như giấc [G] mơ chợt về gọi nỗi nhớ

Tìm thấy [Am] đâu hoa phượng đỏ ngây [G] thơ

Mùa hè [Em] ơi đi qua trong cõi [C] đời

Hương xưa tàn úa [Bm] rồi tiếc cũng đành [G] thôi

Nói không nên [D] lời thời gian đi [Am] mãi chất [D7] lên vai đời [G] tôi.

 

2. Thôi nhé [G] em những ngày xưa yêu dấu

Trả hết [Am] nhau ân tình dẫu thương [G] đau

Mùa hè [Em] ơi! Tim tôi còn nhớ [C] hoài

Dư âm làm sống [Bm] lại nhớ một thành [G] hai

Mỗi khi hoa [D] phượng rụng rơi mà [Am] ngỡ bước [D7] chân ai kề [G] bên.

 

ĐK: Ve ơi [G] thôi hát điệu buồn lâm [Am] ly

Tình đã chết còn [C] gì đôi đường biệt [D7] ly

Làm [Am] thinh rưng rưng buồn khóc [C] thầm

Ngày đầu tiên lỗi [Bm] lầm, tình nào em cho [Am] tôi

Từng nụ hôn trên [D] môi phút chia phôi

[G] Từ đây nghe trái tim mồ [Am] côi. [D7]

 

3. Tôi với [G] em hai người hai nỗi nhớ

Tàn giấc [Am] mơ chúng mình vẫn bơ [G]

Kỷ niệm [Em] ơi chia tay là hết [C] rồi

Ai đi về cuối [Bm] trời, thấy hoa phượng [G] rơi

Nước mắt thay [D] lời mùa hè vẫn [Am] tới nhớ [D7] thương bao giờ [G] nguôi.