Trách Duyên

[G]Viết lên bao nhiêu

câu chuyện [G7]vẽ lên thật nhiều mối duyên

Trên [C]cao trăng tròn cuội nói [G]với chị Hằng

Nhìn [A7]xuống nhân loại mà [D7]khóc thương trầm thăng

 

[G]Đã mấy mươi năm trăng rằm [G7]vấn vương mãi một chuyến thăm

Ra [C]đi âm thầm trong [G]cơn mưa dầm

Em [A7]mang hết tình còn [D7]anh với duyên mình

 

[G]Trách duyên trời đã khiến ta xa rời

[G7]Dẫu chuyện đời nhiều lắm cũng qua thời

[C]Ngày mình cùng dắt nhau qua [G]cơn bĩ cực

[A7]Giờ thì hồi thái lai chưa [D7]đến, tơ duyên đã đứt

 

[G]Dưới ánh đèn soi sáng khắp phố phường

[G7]Có bao người dìu nhau đến cuối đường

[C]Một mình vẫn bước đi như [G]bao ngày thường

[A7]Nhẹ cười cùng bóng [D7]trăng rối [G]lòng tơ vương

 

[G]Gió cuốn chân mây không rời [G7]chứng nhân cho nàng với tôi

Ông [C]Tơ Bà Nguyệt se [G]duyên nhân loại

Bao [A7]nhiêu giai thoại thì [D7]bấy nhiêu chuyện tình

 

[G]Đã mấy mươi năm trăng rằm [G7]vấn vương mãi một chuyến thăm

Ra [C]đi âm thầm trong [G]cơn mưa dầm

Em [A7]mang hết tình còn [D7]anh với duyên mình

 

[G]Trách duyên trời đã khiến ta xa rời

[G7]Dẫu chuyện đời nhiều lắm cũng qua thời

[C]Ngày mình cùng dắt nhau qua [G]cơn bĩ cực

[A7]Giờ thì hồi thái lai chưa [D7]đến, tơ duyên đã đứt

 

[G]Dưới ánh đèn soi sáng khắp phố phường

[G7]Có bao người dìu nhau đến cuối đường

[C]Một mình vẫn bước đi như [G]bao ngày thường

[A7]Nhẹ cười cùng bóng [D7]trăng rối [G]lòng tơ vương