Trăng ngọc

1. Đêm [C] xưa có nàng hằng [Em] nga

Nhớ anh cuội [Am] già đứng ngồi ngẩn [Em] ngơ, hò lơ hó [G]

Đêm [F] sâu bóng đổ bên [Dm] cầu

Trăng chạy trốn [Em] nhau chuyện tình về [G] đâu

Đêm [C] hoang trăng [Am] ngọc trăng [Dm] ngà

Trăng vàng rất [Em] lạ buồn chỉ mình [G] ta, hò lơ hò [C] lơ.

 

2. Đêm [C] say giấc mộng ngủ [Em] yên

Có ta mơ [Am] màng ôm đàn nỉ [Em] non, hò lơ hó [G]

Em [F] yêu tiếng đàn ai [Dm] buồn

Đêm về líu [Em] lo chuyện tình vầng [G] trăng

Yêu [C] em đêm [Am] ngày ta [F] chờ

Cung đàn nức [Em] nở mà nàng Hằng [G] Nga đã xa thật [C] xa.

 

ĐK:

Ta yêu ánh trăng [F] ngà

Dưới cây đa [Dm] to ta [G] làm chú [Em] Cuội

Những đêm trăng [Am] thanh nhớ nàng hằng [G] nga

Đêm nay trăng rơi [F] rồi giữa dòng nước [G] lội

Ta vớt trăng [Dm] lên vỡ tan còn [G] đâu?

Chìm [Dm] trong biển [G] sâu.

Đêm đêm ta vẫn [F] chờ

Biết đâu đêm [Dm] nay ta [G] lại thấy [Em] nàng

Dưới trăng lung [Am] linh như là chuyện [G] xưa

Trăng ơi! Trăng đã [F] tàn nhưng nào thấy [G] nàng

Đêm vắng cô [Dm] liêu giữa muôn trùng [G] khơi

Còn ta với [C] trăng.