Trò chuyện cùng ký ức

1. [D] Nhìn thấy tôi đi qua góc phố, [C] Phố hỏi tôi: Bao [B7] lâu không gặp?

Hình như [Em] đã mấy năm rồi. Tại sao anh chẳng [A] ghé chơi?

[D] Hôm nay sao trông anh rất khác, [C] đôi mắt cứ [B7] mơ màng

Không [Em] vui cười và hình như không [A] đi chung một người.

 

ĐK1:

Từ lúc biết em [D] xa thật rồi

Từng góc phố nghiêng [C] theo bước chân mình [B7] tôi

Phố đã lặng [Em] im biết bao tháng ngày, chúng ta vội [A] đi với những đổi thay

Rồi lúc thấy em [D] sẽ trở lại

Vẫn đó những yêu [C] thương nhưng bên một [B7] ai

Phố ơi xin [Em] đừng nhắc lại, hãy giữ thật [A] sâu những ký ức kia.

 

2. [D] Quán vắng liu hiu trong đêm tối, [C] Quán hỏi tôi: Hôm [B7] nay ăn gì?

Còn [Em] muốn như mọi khi. Để tôi [A] rót giúp anh mấy ly

[D] Hôm nay sao anh vẫn góc ấy, [C] đôi vai thoáng [B7] hao gầy

Chẳng [Em] thấy dáng ai cạnh bên, bài hát [A] cũ lại khẽ cất lên.

 

ĐK2:

Từ lúc biết em [D] xa thật rồi

Từng quán cũ thân [C] quen chỉ riêng mình [B7] tôi

Những đôi tình [Em] nhân bước qua rất vội, chúng ta tập [A] quen với những chơi vơi

Rồi lúc chẳng thể [D] quay trở lại

Từng quán cũ thay [C] tên với anh chủ [B7] mới

Quán quen sao [Em] nay bỗng lạ, có giống như [A] khi anh với em

Gặp lại [G] nhau?

* Ký ức vẫn luôn ở đây, hai [F#m] ta đang dần đổi [B7] thay

[Em] Những ánh đèn chìm [A] sâu vào màn đêm [D] ấy

Ngày [G] mai khi ánh nắng lên, anh sẽ dặn [F#m] lòng mình phải cố [B7] quên

[Em] Thầm mong em luôn vui trên chặng đường [A] em sẽ tới.

 

ĐK3:

Từ lúc biết em [D] xa thật rồi

Chỉ có trái tim [C] anh vẫn luôn lạc [B7] lối

Những con đường [Em] yêu nay xa mãi rồi, dẫu cho thời [A] gian vẫn cứ thế trôi.

Một lúc khẽ quay [D] lưng nhìn lại

Liệu có thấy ta [C] vui với những ngày [B7] mai?

Ký ức ngày [Em] xưa xin hãy khép lại, trái tim của [A] anh xin thôi nhớ mong về [D] em.