Từ độ thu sang

1. Trời buồn hiu hắt những khi vào [Am] tối [Dm]

Đường trần lê bước gió mưa ngập [Am] lối [F]

Nhìn từng chiếc lá đã phai úa [Am] rồi

Lữ thứ nỗi niềm đơn [Dm] côi

Lệ tràn bờ mi tựa [E7] gối.

 

2. Từ độ thu sang cuốn trôi vạt [Am] nắng [Dm]

Để hồn lạnh lẽo cửa tim quạnh [Am] vắng [F]

Nghẹn ngào đưa tiễn dưới mưa chết [Am] lặng

Phủ kín mây sầu đan [Dm] giăng

Cõi [E7] lòng này ai thấu [Am] chăng.

 

ĐK:

Thu [E] sầu… thu [E7] khóc

Duyên mình ô thướt bắt [Am] cầu

Suối [Dm] lệ bỗng hóa thành mưa [Am] ngâu

Người [A7] về nơi chốn [Dm] đâu

Kỷ [Bb] niệm chưa phai [C] dấu

Mà đành mang chôn [F] giấu, tận đáy mộ [E7] sâu.

 

3. Trọn đời anh mang kiếp vương sầu [Am] nhớ [Dm]

Nghìn trùng xa cách cớ sao người [Am] nỡ [F]

Mộng đẹp tan vỡ khóc duyên hững [C] hờ

Thu [Am] đến gieo tình bơ [Dm]

Tàn [E7] rồi dệt muôn ý [Am] thơ.