Từ hoàng hôn đến bình minh

1. [G] Vì sao anh [C] vẫn cứ [D] mãi ngập [G] ngừng

[G]

câu yêu [C] chưa nói, tim [D] chẳng ngưng nhớ [G] nhung

[G] Đếm từng giờ [C] trôi qua, mong [D] thời gian lắng [G] yên

[G] Để được trao ai [C] đó, những [D] tia nắng đầu [G] tiên

T-ĐK:

[Am] Mỗi bước anh bước bên em gọi [Em] bình minh tới [D] gần hơn bao giờ

[Am] Những ký ức sáng lên giữa trời [Em] đẹp hơn giấc [D]

[Am] Không mang theo những phút yếu lòng [Em] để cho nỗi [D] buồn tan biến

[Cm] Đưa tâm hồn về ngày đôi [D] mươi.

 

ĐK:

Từ hoàng [Em] hôn chạy tới [D] bình minh

Bỏ [C] quên đi chính mình

Chẳng còn [Em] cô đơn giữa [D] thành phố

Vì giờ [C] đây em có [G] tôi.

Liệu [Em] rằng sớm mai sớm [D] mai cảm xúc [C] kia còn ở lại

Khi đôi [Em] môi còn đắm [D] say

Thì tình [C] yêu vẫn ở nơi [G] này

Khi đôi [Em] chân nhẹ vút [D] bay

Mình hẹn [C] nhau một ngày [G] nắng đầy.

 

2. Tiếng yêu dù chưa cất lời nhưng cũng [C] đủ làm anh [G] vui rồi

[Em] Chiếc hôn nhẹ [D] như cánh hoa gạt bỏ đi [C] hết những rối [G] bời

Chạm [Em] khẽ những ấm áp đưa nhau lại [D] gần hơn

Bỏ lại [C] hết những khúc mắc luôn vang lên [G] từng cơn trong [Em] đầu

Để ta được [D] sống trọn vẹn [C] phút giây ban [G] đầu.

T-ĐK:

[Am] Mỗi bước anh bước bên em gọi [Em] bình minh tới [D] gần hơn bao giờ

[Am] Những ký ức sáng lên giữa trời [Em] đẹp hơn giấc [D]

[Am] Không mang theo những phút yếu lòng [Em] để cho nỗi [D] buồn tan biến

[Cm] Sát lại gần nhau, để [D] lo lắng phía sau.

 

ĐK:

Từ hoàng [Em] hôn chạy tới [D] bình minh

Bỏ [C] quên đi chính mình

Chẳng còn [Em] cô đơn giữa [D] thành phố

Vì giờ [C] đây em có [G] tôi.

Liệu [Em] rằng sớm mai sớm [D] mai cảm xúc [C] kia còn ở lại

Khi đôi [Em] môi còn đắm [D] say

Thì tình [C] yêu vẫn ở nơi [G] này

Khi đôi [Em] chân nhẹ vút [D] bay

Mình hẹn [C] nhau một ngày [G] nắng đầy.

* [Am] Trái đất vẫn [Cm] xoay

Hạnh [G] phúc vẫn ở ngay đây [Em] chờ ngày ta bắt đầu

Là khi [Am] tiếng yêu kia thành

câu

Là lời [Cm] hứa với nhau về ngày mai [D] sau.

 

ĐK:

Từ hoàng [Em] hôn chạy tới [D] bình minh

Bỏ [C] quên đi chính mình

Chẳng còn [Em] cô đơn giữa [D] thành phố

Vì giờ [C] đây em có [G] tôi.

Liệu [Em] rằng sớm mai sớm [D] mai cảm xúc [C] kia còn ở lại

Khi đôi [Em] môi còn đắm [D] say

Thì tình [C] yêu vẫn ở nơi [G] này

Khi đôi [Em] chân nhẹ vút [D] bay

Mình hẹn [C] nhau một ngày [G] nắng đầy.