Tự khúc ngắm hoa (Ngắm hoa lệ rơi 2)

1. [Em] Đã đến lúc anh phải nói [A] ra hết tâm tư này

[Bm] Dẫu đã biết ngắm hoa sẽ làm [Em] anh rơi lệ

Mọi việc chất chứa anh chỉ [Bm] thêm nặng nề

Đường [A] dài lê thê vắng em anh chẳng [Bm] bước về.

 

2. [Em] Giữa một khoảng rống đau [A] lòng

Em có động [Bm] lòng gom bao suy tư nghĩ về [A] anh

Như muôn sắc hoa kém hương, rồi đến [Bm] lúc cũng sẽ phai tan

[C] Ân tình nồng [Bm] nàn tại sao trái [Em] ngang.

 

ĐK:

Chẳng còn [Em] yêu thiết tha đậm đà cho những [A] ngày đã qua

[C] Em dần buông tay ra cho chúng [Bm] ta hóa ra xa lạ

[A] Đau thương anh tuyệt vọng vỡ [C] nát trong cõi lòng

Nhìn [D] xem em đang trong tay bên ai gấm [Bm] vóc lụa là.

Từng hình [Em] dung chẳng thể phai nhòa nay bầu [A] trời chẳng xoá

[C] Duyên đã thấm chưa lâu nay cánh [Bm] hoa héo úa phai tàn.

Tự [A] khúc nay anh ngân nga đã viết [C] ra bài ca thật buồn

[D] Đau lòng và [Bm] rất nhớ [Em] em.