Tự mình quá thương

1. [Em] Hoa nào hoa không tàn tình [Bm] duyên nào không lỡ làng

Người [C] nuôi hy vọng người [D] gieo đau thương [G] chẳng ngờ

Nước [Em] mắt còn rơi vô vàn mà [Bm] sao sông sâu đã cạn

Ở chốn cô [C] phòng vùi [D] chôn tiếng lòng chìm vào hư [Em] không.

 

2. Nào [Em] ai cho ai danh phận hết [Bm] duyên tự đi thế thôi

[C] vàng thu phai vẫn [D] đời bi ai trôi [G] nổi [B7]

[Em] Thương nụ hoa ngẩn chờ còn [Bm] vương giọt sương cuối đồi

Vạn [C] cách xa rồi lòng [D] muốn hỏi người tại [Em] sao.

 

ĐK:

Ta dâng trời [Em] hết bao nhiêu nỗi sầu ban mùa tự [Bm] do lựa chọn cô đơn

Ta dâng người [C] hết một thời thanh [D] xuân đổi lại là [G] con tim đau chắp [B7]

Bóng mây hẹn [Em] ước xưa cũng héo tàn hóa mưa mùa [Bm] đông lạnh lùng buốt giá

Xác thân vụn [C] vỡ tình hóa tan [D] tro đánh rơi linh [Em] hồn.

Ánh dương mờ [Em] khuất sau cơn bão lòng tiễn đưa người [Bm] đi về một nơi xa

Ánh trăng lừa [C] dối lòng thương còn [D] vương tấu khúc tình [G] si chia cách âm [B7] dương

Mình [Em] chẳng đi chung kiếp này có thể hẹn [Bm] nhau ở một kiếp khác

Làm sao [C] quên được sự tàn [D] nhẫn khi lòng người đổi [Em] thay.

 

2. Nào [Em] ai cho ai danh phận hết [Bm] duyên tự đi thế thôi

[C] vàng thu phai vẫn [D] đời bi ai trôi [G] nổi [B7]

[Em] Thương nụ hoa ngẩn chờ còn [Bm] vương giọt sương cuối đồi

Vạn [C] cách xa rồi lòng [D] muốn hỏi người tại [Em] sao.

 

ĐK:

Ta dâng trời [Em] hết bao nhiêu nỗi sầu ban mùa tự [Bm] do lựa chọn cô đơn

Ta dâng người [C] hết một thời thanh [D] xuân đổi lại là [G] con tim đau chắp [B7]

Bóng mây hẹn [Em] ước xưa cũng héo tàn hóa mưa mùa [Bm] đông lạnh lùng buốt giá

Xác thân vụn [C] vỡ tình hóa tan [D] tro đánh rơi linh [Em] hồn.

Ánh dương mờ [Em] khuất sau cơn bão lòng tiễn đưa người [Bm] đi về một nơi xa

Ánh trăng lừa [C] dối lòng thương còn [D] vương tấu khúc tình [G] si chia cách âm [B7] dương

Mình [Em] chẳng đi chung kiếp này có thể hẹn [Bm] nhau ở một kiếp khác

Làm sao [C] quên được sự tàn [D] nhẫn khi lòng người đổi [Em] thay.