Từng có người yêu tôi như sinh mệnh

1. [Em] Em không muốn quên đi mối [Bm] tình duy nhất

Cho em biết [C] bao tổn thương mà [D] tim không thể [G] quên

[Em] Anh đâu biết nước mắt là [Bm] mưa mang theo nổi buồn

Tại vì [C] sao em lại quá [D] yếu đuối vì [Em] anh.

 

ĐK1:

Định mệnh [Em] khiến ta gặp khiến đôi tim [Bm] cùng đập

Trời se [C] duyên rồi lại lở [D] tay đứt [G] dây giữa [B7] đường

Ngày anh [Em] bước đi vội , trong em ngàn [Bm] lời chưa nói

[C] Phía sau là giông [D] tố một [Em] đời.

 

2. [Em] Khuya nay vẫn lạnh lùng như vết thương [Bm] sâu

Như [C] ngày anh đi trời [D] đổ mưa [G] ngâu

Em [Em] đã dặn lòng đừng đau nữa, đừng [Bm] cố chấp nhớ một người

Người ta [C] đâu quan tâm em [D] nữa em hiểu [Em] chưa.

 

ĐK2:

Người đã [Em] bước đi vội, đã

kết thúc [Bm] thật rồi

Bàn tay [C] em chẳng thể giữ [D] lấy cả bầu [G] trời [B7]

Từng là [C] cả cuộc đời từng là [Bm] cả thế giới

[C] Ngỡ yêu là yêu [D] mãi không [Em] rời.

 

ĐK3:

Lòng vẫn [Em] cứ nhớ người vẫn mong vẫn [Bm] chờ đợi

Vẫn cứ [C] tiếp tục hi vọng [D] để rồi đánh mất [G] bao cơ [B7] hội

Nhiều người [Em] đã đến bên cuộc đời và em đã từ [Bm] chối

[C] Cũng bởi vì còn [D] nhớ anh [Em] thôi.

 

ĐK2:

Người đã [Em] bước đi vội, đã

kết thúc [Bm] thật rồi

Bàn tay [C] em chẳng thể giữ [D] lấy cả bầu [G] trời [B7]

Từng là [C] cả cuộc đời từng là [Bm] cả thế giới

[C] Ngỡ yêu là yêu [D] mãi không [Em] rời.

 

ĐK1:

Định mệnh [Em] khiến ta gặp khiến đôi tim [Bm] cùng đập

Trời se [C] duyên rồi lại lở [D] tay đứt [G] dây giữa [B7] đường

Ngày anh [Em] bước đi vội , trong em ngàn [Bm] lời chưa nói

[C] Phía sau là giông [D] tố một [Em] đời.