Út Mén

1. Anh muôn hỏi tại [C] sao? Gặp [E7] nhau mình hay cãi [Am] vả

[D] phải anh không còn [Am] yêu, nên mỗi [D] khi hai đứa gặp anh ơ [Am] thờ

Để [E7] em luôn ngóng [Am] chờ

Trên con đường ngày [F] xưa, mưa [G] rơi em khóc [C] thầm

Xin em đừng có [Am] buồn, anh lỗi hẹn vì lo nương [E7] rẫy.

 

2. Em chớ hiểu lầm [C] anh, tình [E7] trao về em tất [Am] cả

Trót [D] đã yêu nhau thì [Am] xin, anh đừng [D] quên bao kỉ niệm êm [Am] đềm

Từ [E7] khi chung mái [Am] trường

Chung con đường ngoại [F] ô bao [G] nhiêu năm ước [C] hẹn

Tim anh luôn giữ [Am] vẹn một mối tình ngàn năm son [C] sắc

Chắc em cũng [Am] hiểu, anh [E7] yêu em nhiều bao [Am] nhiêu.

 

ĐK:

Nhiều như nươc ngoài [Dm] sông, như [E7] lúa xanh trên [Am] đồng

Nhưng [G] em thấy sao trong [Em] lòng

Cứ lo [Am] sợ tình mình phôi [F] phai

Nên [G] em mới hay nghi [Em] ngờ

Anh bây [E7] giờ quên rồi người [Am] ta.

 

3. Em gắng đợi mùa [Am] sau, mẹ [E7] cha trầu cau sính [Am] lễ

Chớ [D] để em đây chờ [Am] mong cho tuổi [D] xuân năm tháng vội phai [Am] tàn

Tình [E7] duyên em lỡ [Am] làng

Anh vội vàng sang {G] ngang, em [Am] khóc than một [D] đời

Anh hứa không xa [Am] rời, yêu em hoài và yêu em [C] mãi

Mãi [E7] một mình em [Am] thôi.