Vẻ đẹp ngàn năm

1. Một lần em [Em] hỏi anh rằng nếu thời [Am] gian lấy đi

Một phần xuân [D] sắc anh có buồn [G] chi

Bởi vì dung [C] nhan tựa một cánh [Am] hoa

Từng ngày trôi [B7] qua hương sắc nhạt nhoà.

 

2. Chỉ cần luôn [Em] nở môi cười tay cầm [Am] chặt lấy tay

Thì dòng thời [D] gian đâu mấy đổi [G] thay

Vẻ đẹp năm [C] xưa phải nhìn [Am] ngắm sao cho vừa

[B7] Nên anh để dành vào tâm trí.

 

ĐK:

Vẻ đẹp [Em] anh hình dung chẳng thể [Bm] nào phôi pha

Vẵn là [C] em chính [D] em ngày hôm [G] qua

Nụ hoa [Em] kia tàn phai đánh mất [Bm] đi vẻ ngoài

Thì trong [C] em nét [D] duyên chẳng thể [B7] phai.

Vẻ đẹp [Em] anh hình dung chẳng thể [Bm] nào phôi pha

Bởi nhan [C] sắc ấy [D] không là tất [G] cả

Ngày nào [Em] ta còn nhau đến phút [Bm] giây sau cùng

Vẻ đẹp [C] kia mãi [D] như anh hình [Em] dung.