Vị cà phê đen

1. Buổi sáng một [Am] mình cô đơn sầu lạnh giá

Bên ly cà [Dm] phê ngồi ôn vãng chuyện [Am] đời

Nhìn từng giọt [G] rơi giữa căn phòng [E7] vắng

Nghe hương đắng vị [G] nồng mà nhớ về tình [E7] ta giữa đêm đông.

 

2. Tuổi đá nào [Am] hờn bên sông còn đợi mãi

Thương đôi bờ [Dm] chia dòng trôi chảy miệt [Am] mài

Tình người vội [G] thay bỏ đi từ đấy

Cho [Am] tan nát lòng [Dm] mình

Cho cay đắng tội [E7] tình như vị cà phê [Am] đen.

 

ĐK:

Vị đắng cà [Dm] phê ôi đam [G] mê như nếm mật môi [F] mềm

Khi tin [Am] yêu dâng [A7] thương nhớ về [Dm] tìm

Đâu biết [G] đời còn đẹp đến bao [Em] nhiêu

Và đâu biết [E7] nhiều hận sầu cũng khi [Am] yêu.

 

3. Giọt đắng mặn [Am] nồng khi xa rồi lại nhớ

Em qua đời [Dm] anh còn vương kỷ niệm [Am] buồn

Một lần được [G] yêu thầm thương trọn [Em] kiếp

Dẫu biết cho [E7] rằng em không thuộc về [Am] anh.