Vị đắng

1. Có những [Am] lúc hoàng hôn chưa kịp [C] tắt

Mà bóng [G] đêm, buông phủ trong [C] hồn

Đời chưa kịp [F] vui, lòng phiền [Em] muộn

Giữa đám [Dm] đông em chợt thấy cô [G] đơn [E7]

 

2. Mình gặp [Am] nhau tình trong đôi [C] mắt

Vừa nói [G] yêu sao đã vội chia [C] tay

Chợt bỏ [Em] quên giọt lệ nóng vơi [Am] đầy

Chia nhau nửa [E7] giọt anh hỡi để vơi niềm đắng [Am] cay [E7]

 

ĐK: Con đường [C] cũ hàng me ngơ ngẩn

Trời mưa [G] chưa mà lòng đã vội [C] mưa?

Trong cô [F] đơn tê tái thẫn [E7] thờ

Giọt lệ hôm [F] xưa nay vẫn là vị [E7] đắng

 

3. Con đường [C] cũ bàn chân thơ thẩn

Thời gian [G] ơi đừng nhòa dấu chân [C] ai

Giữ dùm [F] em dù chỉ là kỷ [E7] niệm

Dù giọt lệ hôm xưa là vị [F] đắng đọa [Am] đày