Vì sao tôi ở lại

1. Và bóng [Am] tối trong đôi mắt [F] ai, một đôi mắt [Am] buồn

Đường xa [Dm] quá, đường xa quá [G] xa, sao tôi vẫn [Dm] chờ

Một [E7] lần mỏi bước chân [Am] em, và chiếc [F] ghế bên đời [G] tôi em hãy [Am] ngồi.

 

2. Dù tôi [Am] biết chân em bước [F] xa cầu mong sẽ [Am] gần

Buồn hiu [Dm] hắt mà sao vẫn [G] vui khi em nói [Dm] cười

Thà [E7] rằng ở đó quanh [Am] tôi còn hơn [F] sẽ em xa [G] vắng quanh tôi ngậm [Am] ngùi.

 

ĐK:

Rồi em [Am] đến chiếc lá trong mùa một lần [Em] rơi

Còn lại [E7] tôi bóng tối xanh xao như ngàn [Am] rêu

Trời lại [F] mưa không [G] giữ bước chân em ở [Am] lại

Ngoài hiên [Dm] vắng tiếng mưa [Am] xa đời quá quạnh [E7] hiu.

 

3. Và bóng [Am] tối không ai thấy [F] ai làm sao thấy [Am] người

Tình em [Dm] đó vì sao đắn [G] đo còn mãi nghi [Dm] ngờ

Về [E7] đâu chẳng biết đi [Am] đâu, về chốn [F] cũ đi tìm [G] em, biết em đâu [Am] tìm.