Vì ta cần yêu thêm

1. Rồi một ngày em [C] đến phố [G] thêu hoa tan [Em] tầm

Nhuộm rừng chiều tắt [Dm] nắng tàn [Em] dư nép hư [G] hao

Dạt [C] màu trời mây [F] trôi vì em hóa thu [Dm] rồi

Màn đêm phơi giấc [G] nồng trở [G7] mình gợi xuyến [C] xao.

 

2. Vịn vào tình trượt [C] ngã dấu [G] chân reo muôn [Em] trùng

Và lòng buồn khe [Dm] khẽ sầu [Em] trôi qua ngón [G] tay

[C] từ độ thu [F] sang loài rêu rúng quanh [Dm] thềm

Hạt mưa xuôi muốn [G] nói vì [G7] ta cần yêu [C] thêm.

 

ĐK:

Đời [C] chưa [A7] dệt bước [Dm] mai

Hoàng hôn [G7] đồng lắm [C] hương

Cơn [Dm] mơ chưa xóa [G] nhòa

Tóc [G7] mây chấm ngang [C] vai [A7]

Khi [Dm] yêu hoa muôn [F] màu

Tay [Dm] măng lăm cung [G] đàn

Mỗi khi chiều dần [Dm] xuống

Néo [G7] vào miền ái [C] ân.

 

3. Ngồi chờ tàn dư [C] ánh là [G] khi nắng qua [Em] đầu

Ngập ngừng lòng khẽ [Dm] hỏi niềm [Em] đau đến vì [G] đâu

Nhặt [C] mình từ kẽ [F] lá hờ mi khép du [Dm] thường

Người đi ngang song [G] nhỏ bặt [G7] tin thuở dấu [C] phai.