Vùng đất cấm

1. Tôi cấm [Dm] em cuộc tình hoang [Bb] phí

Tôi cấm [C] em để nhạt [A7] gót son [Dm] mềm

Và tôi cấm em buồn [Gm] lòng khi tình lỡ không [Dm] thành

Tìm sầu [Gm] theo lời [Bb] gió qua [Dm] mành, gầy không lụa [A7] gối.

 

2. Tôi cấm [Dm] em muôn từ gian [Bb] dối

Tôi cấm [C] em đừng tìm [A7] vớ sao [Dm] trời

Đừng đem nét môi giận [Gm] hờn theo lời nói u [Dm] hoài

Vì tình [Gm] yêu là [Bb] tháng năm [Dm] dài, [A7] tựa muôn thước [Dm] mây.

 

ĐK: Người [Dm] yêu hỡi, người [F] yêu ơi

Sao em không [Gm] nói gì, hương xuân mới [F] tới

[Bb] Như dòng suối tuyệt [A7] vời

[Bb] Em có bao giờ nhung [Dm] nhớ cho [Gm] người

Đang vì [F] đời nổi [Bb] trôi nên lẻ [Dm] loi.

 

3. Tôi thiếp [Dm] đi trên vùng đất [Bb] cấm

Tôi thấy [C] em ngồi lạnh [A7] thắm vai [Dm] mềm

Toả hương tóc mây mặn [Gm] mà như nhạc khúc êm [Dm] đềm

Trời hồng [Gm] pha màu [Bb] nắng bên [Dm] thềm

[A7] Người mong bước [Dm] em.

* Vùng đất [Bb] cấm, tôi xin [A7] em...