Vùng tuyết trắng

1. Bồi hồi nhìn mưa tuyết [Am] trắng

Từng giọt rơi rơi ngoài [Dm] hiên

Mây êm [G] đưa trời thanh [C] vắng

Em có hay chiều [E7] nay

Từng [Am] giọt đọng trên ngàn [E7] cây.

 

2. Thầm gọi người trong thương [Am] nhớ

Lời hẹn xa xưa còn [Dm] đâu

Tan nhanh [G] như làn mây [C] trắng

Cho tuyết rơi chiều [E7] nay

Mộng chợt về ru hồn [Am] say.

 

ĐK:

[Am] Em em bước đi một chiều [Dm] mưa

[E7] Trong bóng đêm không người [Am] đưa

[G] Từng bước đau thương bẽ [C] bàng

Tôi nghẹn [E7] ngào ôm từng cơn [F] đắng. [E7]

[Am] Mang muôn ý thơ gieo vần [Dm] yêu

[E7] Đâu biết chia ly đời [Am] phiêu

[G] Buông cánh chim bay lẻ [C] bạn

Nơi phương [E7] nào hỏi em có [Am] hay.

 

3. Đợi một người trong tuyết [Am] trắng

Lạnh lùng nghe tim cuồng [Dm] đau

Kêu tên [G] em chiều hoang [C] vắng

Men thấm hơi nồng [G] cay

Lặng [E7] thầm nhìn mưa tuyết [Am] bay.