Xanh rêu

1. Chiều nay biển [Dm] vắng ngồi nhớ [A7] ai âm [Dm] thầm

Lặng nghe sóng [D7] vỗ, tim vỡ giọt buồn [Gm] rơi

Người yêu dấu [Dm] ơi! muôn đời ngăn cách [Gm] nhau

Tình như bọt [Bb] nắng trôi về chốn xa [A7] xôi.

 

2. Buồn đêm thao [Dm] thức bên gối [A7] xưa ôm [Dm] sầu

Ngày đi không [D7] nói chỉ khóc cho tình [Gm] đau

Người yêu dấu [Dm] ơi! sao đời lạc mất [Gm] nhau?

Người vào thiên [A7] cổ, ta về đếm sao [Dm] rơi.

 

ĐK:

Người yêu [Gm] hỡi người đã xa [Dm] rồi

Tình yêu [Gm] mãi, mãi mãi là cơn [A7] gió

Thoảng chút hương qua [Dm] hồn

Một [D7] thoáng mơ âm [Gm] thầm

Người ơi có biết [A7] rêu xanh nỗi [Dm] buồn.

 

3. Về trên đỉnh [Dm] núi mờ bóng [A7] ai qua [Dm] đời

Ngồi nghe gió [D7] kể những nỗi sầu quạnh [Gm] hiu

Tìm trong lãng [Dm] quên, chôn vùi dấu chân [Gm] xưa

Lệ nào hóa [A7] đá u buồn đến xanh [Dm] rêu.