Xin được làm hạt mưa

1. Tôi sợ mùa [A7] rồi mau tàn [Dm] tạ

Sợ ngày [C] xuân rồi sẽ qua [F] nhanh

[Dm] Tôi sợ ngày [D7] đi đêm tới hao [G] gầy

Sợ mùa [C] đông tan tác lá [F] vàng

Tôi sợ ngày [Gm] mưa rơi đầy muôn [A7] lối.

 

2. Tôi sợ rồi [A7] đây mình tôi một [Dm] mình

Sợ trần [C] gian người sẽ quên [F] tôi

[Dm] Sợ lời biệt [D7] ly xé nát tâm [Gm] hồn

Sợ ngày [C] mai rũ cánh hoa [F] tàn

Tôi sợ đìu [Gm] hiu đêm [A7] vắng không [Dm] người.

 

ĐK : Nếu mai tôi [Dm] đi giữa rừng hoa [Bb] trắng

Tôi trong tĩnh [C] lặng về lại sông [F] xưa

Con sông tuổi [Dm] thơ mang bao ước [Gm]

Con sông giờ [Am] đưa tôi về xa [Dm] vắng

Dù đời mong [Dm] manh xin đừng qua [Gm] nhanh

Cho tôi đêm [C] đêm còn nghe

câu [F] hát

Dù đời nghiệt [Dm] ngã xin đừng chia [Bb] ly

Xin cho lung [Am] linh dài kiếp nhân [Dm] sinh.

 

3. Trong cuộc phù [A7] du trần ai vô [Dm] thường

Rồi ngày [C] mai vào chốn xa [F] xăm

[Dm] Xin được làm [D7] mây bay qua bầu [Gm] trời

Làm hạt [C] mưa tưới mát tâm [F] hồn

Cho người tôi [Gm] yêu mãi A7] mãi muôn [Dm] đời.