Xuân hoài niệm

1. Ngoài [G] sân xuân đã kề [Dm] bên,

gió lay nhẹ [E6] cánh , mong manh mai [Dm] vàng

Một [G] đời được mấy lần [Bb] xuân,

cớ sao xuân [G] nay cứ hoài xuân [A7] xưa.

 

2. Thời [G] gian cứ mãi dần [Dm] trôi,

tuổi xuân lặng [E6] lẽ qua đi âm [Dm] thầm

Xuân [G] về lại thấy già [Bb] thêm,

tóc xanh đâu [G] rồi khói sương phai [Dm] màu.

 

ĐK : Đâu [C] rồi xuân của ngày [Gm] xưa,

đâu rồi áo [C] mới mẹ may xuân [F] nào

Đâu [Em] rồi mâm bánh chưng [Am] xanh,

chiều ba mươi [Bm] tết cha ngồi buộc [Am] dây

Đâu [Dm] rồi một thuở tung [Gm tăng,

vòng tay chúc [Bb] tết được bao lì [Dm] xì .

 

3. Đã [G] bao xuân đến rồi [Dm] đi,

cội mai già [E6] mấy lần ra hoa [Dm] vàng,

Ta [G] thèm vị tết ngày [Bb] xưa,

mỗi khi xuân [G] về , nhớ sao cho [Dm] vừa .